
Từ lúc lên cấp ba, ngày nào tôi cũng lên trường bằng chiếc xe máy. Chẳng biết từ lúc nào mà trong đầu cũng có những suy nghĩ thật mông lung và ngớ ngẩn. Phải chăng tôi suy nghĩ quá nhiều? Tôi bỗng nghĩ rằng sẽ ra sao nếu mình đi vào ban đêm nhỉ? Chà, thật sự lúc ấy cảm giác sẽ nào? Có lẽ đi nhiều vào buổi sáng đã khiến cho chúng ta có phần chán nản nên bây giờ muốn được đi vào ban đêm chăng? Không… Không phải, tôi nghĩ chắc đó chỉ là suy nghĩ của tôi. Suy nghĩ ấy thật ngớ ngẩn nhưng tôi chưa bao giờ đi vào buổi tối quá nhiều lần nên điều này đã khiến cho tôi có một cảm giác thật tò mò. Tôi ao ước một ngày nào đó sẽ một mình đi vào ban đêm thật nhiều lần. tôi còn ước mình đi dưới ánh đèn của thành thị hay cũng có thể là đi một mình qua màn đêm hoang vắng trên con đường vắng tanh. Lúc ấy cảm giác sẽ thế nào? Vui vẻ, háo hức, sợ hãi hay hoang mang? Điều này khiến tôi thật tò mò. Nghe thật tào lao phải không? Hì hì 😁😁😁😁